Ngày 235

Sống hết lòng

Khôn ngoan Thi Thiên 102:1-11
Tân ước I Cô-rinh-tô 15:1-34
Cựu Ước II Sử ký 16:1-18:27

Giới thiệu

Chuyện xảy ra như thể ngày hôm qua vậy. Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi và đi về phía trước. Tôi mới tin Chúa được vài tháng. Sứ điệp mà tôi nhận được là hãy cam kết trọn vẹn, hết lòng với Chúa và hết lòng theo Ngài - bất kể điều đó sẽ có thể dẫn tôi đến đâu.

Tất nhiên, kể từ đó tôi đã có những thăng trầm và cũng có những thất bại. Tất cả chúng ta đều không hoàn hảo. Tôi vẫn làm những việc mà tôi ước mình đã không làm. Nhưng tôi đã quyết tâm cố gắng hết lòng bước theo Chúa và cam kết trọn vẹn với Ngài.

'Cam kết trọn vẹn' và 'hết lòng' có nghĩa là cam kết 100%. Điều ấy có nghĩa là tìm cách làm những gì Chúa kêu gọi bạn làm. Nghĩa là nhổ bỏ tận gốc mọi điều xấu – phá bỏ những nơi cao và loại bỏ các vị thần khác trong cuộc sống cách không thương tiếc.

Chúa đang tìm kiếm những người 'trọn lòng’ cho Ngài (II Sử ký 16:9). Tác giả Thi Thiên đã cầu nguyện: ‘Xin dạy cho đời tôi biết hết lòng kính sợ Ngài’ (Thi Thiên 86:11, BPT). Cụm từ 'hết lòng' xuất hiện nhiều lần trong Kinh Thánh. Ví dụ: bạn phải làm những việc sau đây 'hết lòng':

  • Yêu Chúa (Phục truyền luật lệ ký 6:4–5; Ma-thi-ơ 22:36–38)

  • tin cậy nơi Chúa (Châm ngôn 3:5)

  • Vâng lời Chúa (Thi thiên 119:34,69; I Sử ký 29:19)

  • Ngợi khen Chúa (Thi Thiên 111:1; 138:1)

  • Làm việc cho Chúa (Nê-hê-mi 4:6; Cô-lô-se 3:23).

Đây là cách tận hưởng cuộc sống và cuộc sống sung mãn (Giăng 10:10). Đó là một cuộc sống của tình yêu, sự tin tưởng, lòng biết ơn, niềm vui và công việc có ý nghĩa. Trong các đoạn kinh thánh hôm nay, chúng ta thấy được tại sao và cách chúng ta nên sống hết lòng.

Khôn ngoan

Thi Thiên 102:1-11

Cầu xin Chúa cứu giúp trong cơn hoạn nạn

Lời cầu nguyện của người bị hoạn nạn, dốc đổ nỗi buồn thảm của mình trước Đức Giê-hô-va
  1Lạy Đức Giê-hô-va, xin nghe lời cầu nguyện con,
   Nguyện tiếng kêu cứu của con thấu đến Ngài.
  2Trong ngày gian truân,
   Xin chớ ẩn mặt Ngài với con;
  Xin nghiêng tai nghe con;
   Trong ngày con kêu cầu, xin mau mau đáp lời con.

  3Vì các ngày con tan như mây khói,
   Xương cốt con như than cháy trong lò.
  4Lòng con như cỏ hoa bị vùi dập và khô héo;
   Con quên cả ăn uống.
  5Vì than thở rên xiết.
   Thân con chỉ còn da bọc xương.
  6Con giống như con bồ nông nơi rừng vắng,
   Khác nào chim cú ở chốn đồng hoang.
  7Con trằn trọc thao thức;
   Con giống như chim sẻ quạnh hiu trên mái nhà.
  8Hằng ngày kẻ thù sỉ nhục con;
   Chúng chế giễu và nguyền rủa con.
  9Bởi cơn giận và thịnh nộ của Chúa,
   Con phải ăn bụi tro khác nào ăn bánh,
  10Và nuốt lệ đắng pha với thức uống của con.
   Vì Chúa nâng con lên cao rồi ném con xuống thấp.
  11Ngày tháng qua mau như bóng ngã dài,
   Đời khô héo khác nào hoa cỏ.

Bình luận

Sự ngắn ngủi của cuộc sống

Tác giả Thi Thiên nhận thức được cuộc đời ngắn ngủi biết bao: ‘Vì các ngày con tan như mây khói’ (c.3a), ‘Ngày tháng qua mau như bóng ngã dài, đời khô héo khác nào hoa cỏ’ (c.11). Tác giả có cảm giác rằng thời gian đang không còn nhiều nữa. Cuộc sống trên trái đất này thật ngắn ngủi. Hãy tận dụng tối đa mỗi ngày.

Người viết Thi Thiên đang đau khổ. Ông kêu lên: ‘Lạy Đức Giê-hô-va, xin nghe lời cầu nguyện con, nguyện tiếng kêu cứu của con thấu đến Ngài. Trong ngày gian truân, xin chớ ẩn mặt Ngài với con; xin nghiêng tai nghe con; trong ngày con kêu cầu, xin mau mau đáp lời con’ (c.1–2).

Đây là một ví dụ nổi bật về sự cam kết hết lòng với Chúa ngay cả trong lúc khốn cùng. Hãy chọn quay về với Chúa. Hãy biết rằng Chúa là Đấng hằng hữu (c.12) và có thể tin cậy được.

Cầu nguyện

Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì cuộc đời con ‘như bóng ngã dài’, nhưng Chúa là vĩnh cửu và con có thể tin cậy Chúa. Bây giờ con xin dâng nan đề của con trước Ngài… Xin hãy lắng nghe tiếng kêu cầu của con.

Tân ước

I Cô-rinh-tô 15:1-34

Sự phục sinh của Đấng Christ

1Thưa anh em, tôi muốn nhắc lại cho anh em Tin Lành tôi đã rao giảng và anh em đã tiếp nhận, cũng như đang đứng vững trong đó. 2Nhờ Tin Lành ấy, anh em được cứu rỗi nếu anh em giữ vững điều tôi đã rao giảng; bằng không, anh em có tin cũng vô ích. 3Trước hết, tôi đã truyền đạt cho anh em điều chính tôi đã nhận lãnh, ấy là Đấng Christ chịu chết vì tội lỗi chúng ta theo lời Kinh Thánh. 4Ngài đã bị chôn; đến ngày thứ ba, Ngài đã sống lại theo lời Kinh Thánh; 5và Ngài đã hiện ra cho Sê-pha, rồi cho nhóm mười hai sứ đồ. 6Sau đó, cùng một lúc, Ngài hiện ra cho hơn năm trăm anh em; phần lớn trong số nầy hiện vẫn còn sống, nhưng có vài người đã ngủ rồi. 7Ngài cũng hiện ra cho Gia-cơ, sau đó cho tất cả các sứ đồ. 8Sau hết, Ngài cũng hiện ra cho tôi như cho một thai sinh non vậy. 9Vì tôi là hèn mọn nhất trong số các sứ đồ, không đáng được gọi là sứ đồ, bởi tôi đã bắt bớ Hội Thánh của Đức Chúa Trời. 10Nhưng nhờ ân điển của Đức Chúa Trời mà tôi được như ngày nay, và ân điển của Ngài ban cho tôi không phải là vô ích. Trái lại, tôi làm việc nhiều hơn tất cả những người khác; nhưng nào phải tôi mà là ân điển của Đức Chúa Trời ở với tôi. 11Vậy, dù tôi hay các sứ đồ thì đó là điều chúng tôi rao giảng và là điều anh em đã tin.

Sự phục sinh của người chết

12Như vậy, nếu anh em được nghe rao giảng Đấng Christ đã sống lại từ cõi chết, thì sao trong anh em có người lại nói rằng những người chết không sống lại? 13Nếu người chết không sống lại thì Đấng Christ cũng đã không sống lại. 14Và nếu Đấng Christ đã không sống lại thì sự rao giảng của chúng tôi là vô ích, và đức tin của anh em cũng vô ích. 15Nếu người chết thật sự không sống lại thì chúng tôi bị xem như làm chứng dối về Đức Chúa Trời; vì chúng tôi đã làm chứng rằng Đức Chúa Trời đã khiến Đấng Christ sống lại, trong khi Ngài không khiến Đấng Christ sống lại. 16Vì nếu người chết không sống lại thì Đấng Christ cũng không sống lại. 17Và nếu Đấng Christ không sống lại thì đức tin của anh em cũng vô ích, và anh em vẫn còn ở trong tội lỗi mình. 18Như vậy, những người ngủ trong Đấng Christ phải bị hư mất. 19Nếu hi vọng của chúng ta trong Đấng Christ chỉ hướng về cuộc sống nầy mà thôi, thì trong tất cả mọi người, chúng ta là những người thảm hại hơn hết.

Đức Chúa Jêsus Christ, trái đầu mùa của sự phục sinh

20Nhưng bây giờ, Đấng Christ đã từ cõi chết sống lại, Ngài là trái đầu mùa của những kẻ ngủ. 21Vì như do một người mà có sự chết thì cũng nhờ một người mà có sự sống lại từ cõi chết. 22Như trong A-đam, mọi người đều chết; cũng vậy, trong Đấng Christ, mọi người đều sẽ sống lại. 23Nhưng mỗi người theo thứ tự riêng của mình: Đấng Christ là trái đầu mùa; đến ngày Đấng Christ hiện ra, những người thuộc về Ngài sẽ sống lại. 24Rồi sự cuối cùng sẽ đến, là lúc Ngài giao vương quốc lại cho Đức Chúa Trời là Cha, sau khi Ngài đã hủy diệt hết mọi thế lực cai trị, mọi thẩm quyền, mọi sức mạnh. 25Vì Ngài phải cầm quyền, cho đến chừng Đức Chúa Trời “đặt mọi kẻ thù dưới chân Ngài.” 26Kẻ thù cuối cùng bị hủy diệt là sự chết. 27Vì Đức Chúa Trời đã đặt “muôn vật quy phục dưới chân Đấng Christ.” Nhưng khi nói “muôn vật quy phục dưới chân Đấng Christ” thì rõ ràng không bao gồm Đấng đặt muôn vật dưới chân Ngài. 28Khi muôn vật đã quy phục Ngài thì bấy giờ chính Ngài là Con cũng quy phục Đấng đã làm cho muôn vật phục mình, để Đức Chúa Trời thực hiện mọi sự trong mọi người.
29Nếu chẳng vậy thì những người nhận báp-têm thay cho người chết mong đợi gì? Nếu người chết thật không sống lại thì sao người ta lại nhận báp-têm thay cho họ? 30Tại sao chính chúng tôi giờ nào cũng phải đối diện với hiểm nguy? 31Thưa anh em, mỗi ngày tôi phải đối diện với sự chết. Tôi nói như vậy vì niềm tự hào của tôi về anh em trong Đấng Christ Jêsus, Chúa chúng ta. 32Nói theo cách loài người, thử hỏi tôi được lợi gì nếu tôi chiến đấu với các thú dữ tại Ê-phê-sô? Nếu người chết không sống lại, thì chúng ta
  “Hãy ăn, hãy uống đi,
   Vì ngày mai chúng ta sẽ chết!”
33Anh em chớ mắc lừa: “Bạn bè xấu làm hư tính nết tốt.” 34Hãy hồi tâm và đừng phạm tội nữa, vì một số người trong anh em không biết Đức Chúa Trời. Tôi nói như vậy để anh em xấu hổ.

Bình luận

Tính chắc chắn của sự phục sinh

Phao-lô cho chúng ta biết trọng tâm của việc rao giảng của ông là gì và tại sao ông hết lòng theo Chúa Giê-su như vậy: ‘Tin Lành tôi đã rao giảng và anh em đã tiếp nhận, cũng như đang đứng vững trong đó’ (c.1). Đây là phúc âm nhờ đó bạn được cứu (c.2); hãy giữ chặt nó.

1. Sứ điệp

Đó là một thông điệp rất đơn giản, rằng 'Đấng Christ chịu chết vì tội lỗi chúng ta theo lời Kinh Thánh. Ngài đã bị chôn; đến ngày thứ ba, Ngài đã sống lại theo lời Kinh Thánh’ (c.3–4).

Sự chết của Ngài có một mục đích lớn lao. Đó là 'vì tội lỗi của chúng ta'. Hình phạt cho tội lỗi đã được trả. Quyền lực của tội lỗi bị phá hủy. Và một ngày nào đó, sự hiện diện của tội lỗi cũng sẽ bị loại bỏ.

Điều này là chắc chắn bởi có sự phục sinh. Đây là sự chắc chắn cho hy vọng của bạn về tương lai.

Chúa Giê-su đã chết và được chôn. Một ngày nào đó, bạn sẽ chết và được chôn. Chúa Giê-su đã sống lại từ cõi chết. Một ngày nào đó, bạn cũng sẽ được sống lại từ cõi chết để có được cuộc sống trọn vẹn và vĩnh cửu.

2. Bằng chứng

Sự phục sinh là một dấu hiệu về tương lai cho thế giới này mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị sẵn. Sứ đồ Phao-lô nói về tương lai dưới ánh sáng của những gì Chúa đã làm: ‘Và để xác chứng cho mọi người thấy, Ngài đã khiến Người sống lại từ cõi chết’ (Công-vụ các Sứ-đồ 17:31b). Niềm tin không phải là phi lý. Đức tin đặt nền tảng trên sự kiện phục sinh.

Phao-lô đưa ra một số bằng chứng về sự sống lại:

  • Ông nhấn mạnh rằng Chúa Giê-su đã được 'chôn' và 'sống lại theo Kinh Thánh'. Cuộc đời, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giê-su đã được viết trước khi Ngài sinh ra.

  • Ông chỉ ra những lần Đấng Christ hiện ra với Phi-e-rơ, với nhóm mười hai sứ đồ, với 500 người khác, với Gia-cơ, tất cả các sứ đồ, và cuối cùng, với chính Phao-lô (I Cô-rinh-tô 15:6–8).

Đây không phải là danh sách đầy đủ về những lần hiện ra của Ngài - nhưng đủ để cho thấy nó đã được chứng thực rõ ràng. Ông cho thấy rằng sự phục sinh bắt nguồn từ lịch sử, đặt nền tảng trên Kinh Thánh và được xác nhận bằng những trải nghiệm.

3. Tầm quan trọng

Sự sống lại thực sự quan trọng. Nếu không có sự sống lại thì hậu quả thật thảm khốc. Sự sống lại là nền tảng cho lời rao giảng của Phao-lô. Không có nó ‘thì sự rao giảng của chúng tôi là vô ích, và đức tin của anh em cũng vô ích. Nếu người chết thật sự không sống lại thì chúng tôi bị xem như làm chứng dối về Đức Chúa Trời’ (c.14–15a, ). Vì đó là nền tảng đức tin của họ, nếu không có sự sống lại thì ‘đức tin của anh em cũng vô ích’ và ‘anh em vẫn còn ở trong tội lỗi mình’ (c.17). Sẽ không còn hy vọng gì cho tương lai, ‘những người ngủ trong Đấng Christ phải bị hư mất’ (c.18). Thực ra, sứ đồ Phao-lô kết luận rằng nếu không có sự sống lại thì Tin Lành thật sự tệ: ‘Nếu hi vọng của chúng ta trong Đấng Christ chỉ hướng về cuộc sống nầy mà thôi, thì trong tất cả mọi người, chúng ta là những người thảm hại hơn hết’ (c.19).

4. Kết quả

‘Nhưng bây giờ, Đấng Christ đã từ cõi chết sống lại, Ngài là trái đầu mùa của những kẻ ngủ’ (c.20). Vì vậy, sự sống lại là điều chắc chắn. Một ngày nào đó tất cả những ai ở 'trong Đấng Christ’ sẽ được sống lại từ cõi chết. Khi đó sự chết sẽ bị tiêu diệt (c.26). ‘Khi muôn vật đã quy phục Ngài thì bấy giờ chính Ngài là Con cũng quy phục Đấng đã làm cho muôn vật phục mình, để Đức Chúa Trời thực hiện mọi sự trong mọi người' (c.28).

Vì sự phục sing là điều chắc chắn, Phao-lô viết, nên chúng ta đang gặp nguy hiểm mỗi giờ (c.30): ‘... mỗi ngày tôi phải đối diện với sự chết’ (c.31). Ông 100%, hết lòng tận tâm với Chúa. Ông thậm chí còn chiến đấu với thú dữ ở Ê-phê-sô (c.32). Ông sẵn sàng liều mạng cho tính chắc chắn của sự sống lại.

Đây là lý do tại sao Phao-lô khuyên chúng ta ‘đừng phạm tội’ (c.34). Chiến thuật của Sa-tan thường bắt đầu bằng sự vô tín. Nếu hắn có thể khiến bạn nghi ngờ thì tiếp theo hắn sẽ cám dỗ bạn phạm tội. Theo một nghĩa nào đó, mọi tội lỗi đều bắt nguồn từ sự vô tín.

Sứ điệp của Chúa Giê-su, cái chết và sự phục sinh của Người, là một tin mừng. Đó là phúc âm. Bạn phải tiếp nhận và tin. Bạn phải đứng vững. Bạn phải nắm giữ điều ấy thật chắc chắn. Giống như Phao-lô, hãy chia sẻ Phúc âm cho người khác.

Cầu nguyện

Thưa Cha, cảm ơn Cha vì Chúa Giê-su đã chết vì tội lỗi của con và Cha đã khiến Ngài sống lại từ cõi chết để con có thể được tha thứ hoàn toàn, được giải thoát và một ngày nào đó, được sống lại với Đấng Christ. Xin giúp con, giống như sứ đồ Phao-lô, hết lòng dấn thân truyền tải thông điệp này như là ‘điều quan trọng hàng đầu’.

Cựu Ước

II Sử ký 16:1-18:27

A-sa liên minh với vua A-ram chống lại Ba-ê-sa

(I Vua 15:16-22)

16 Vào năm thứ ba mươi sáu đời trị vì của A-sa thì vua Y-sơ-ra-ên là Ba-ê-sa đi lên đánh Giu-đa và xây đồn lũy Ra-ma để không cho ai ra vào lãnh thổ của A-sa, vua Giu-đa. 2Khi ấy, A-sa lấy bạc vàng trong kho của đền thờ Đức Giê-hô-va và trong kho của cung vua gửi đến Bên-ha-đát, vua A-ram ở Đa-mách, và nói rằng: 3“Chúng ta hãy lập một hiệp ước với nhau như thân phụ của tôi và thân phụ của ngài đã làm. Nầy, tôi gửi đến ngài bạc và vàng, xin ngài hủy bỏ hiệp ước của ngài với Ba-ê-sa, vua Y-sơ-ra-ên, để ông ấy rút quân khỏi tôi.” 4Bên-ha-đát nghe theo lời vua A-sa, sai các tướng chỉ huy đem quân tiến đánh các thành của Y-sơ-ra-ên, chiếm Y-giôn, Đan, A-bên Ma-im cùng các thành có kho tàng của đất Nép-ta-li. 5Khi Ba-ê-sa hay điều đó liền ngưng xây đồn Ra-ma và bãi bỏ công trình. 6Vua A-sa đem toàn dân Giu-đa đến lấy đá và gỗ mà Ba-ê-sa đã dùng xây cất Ra-ma; rồi A-sa dùng các vật liệu ấy xây cất Ghê-ba và Mích-pa.
7Trong khi ấy, nhà tiên kiến Ha-na-ni đến gặp A-sa, vua Giu-đa, và nói: “Vì vua nương cậy vua A-ram mà không nương cậy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của vua, nên đạo quân vua A-ram đã thoát khỏi tay vua. 8Quân Cút và dân Li-by chẳng phải là một lực lượng hùng hậu sao? Chiến xa và kỵ binh của chúng chẳng phải rất đông đảo sao? Dù vậy, vì vua nhờ cậy Đức Giê-hô-va nên Ngài phó chúng vào tay vua. 9Vì mắt của Đức Giê-hô-va soi xét khắp thế gian để giúp sức cho người nào trọn lòng đối với Ngài. Trong việc nầy, vua đã cư xử cách dại dột nên từ nay về sau, vua sẽ phải luôn đương đầu với chiến tranh.” 10A-sa nổi giận với nhà tiên kiến và bỏ tù người vì vua rất tức giận người về việc ấy. Trong lúc đó, A-sa cũng đàn áp một số người khác trong dân.

A-sa bệnh và băng hà

11Các việc làm của A-sa từ đầu đến cuối đều được chép trong sách các vua Giu-đa và Y-sơ-ra-ên. 12Năm thứ ba mươi chín đời trị vì của A-sa, vua bị đau chân rất nặng. Tuy nhiên, trong cơn bệnh, vua không tìm kiếm Đức Giê-hô-va mà tìm kiếm các thầy thuốc. 13A-sa an giấc cùng các tổ phụ mình. Vua qua đời sau bốn mươi mốt năm trị vì. 14Người ta an táng vua trong mộ mà chính vua đã đục cho mình trong thành Đa-vít. Họ đặt thi hài vua trên giường đầy hương liệu pha chế theo đúng kỹ thuật hòa hương; họ cũng đốt một ngọn lửa thật to để khóc than vua.

Vương quốc Giu-đa hưng thịnh dưới triều vua Giô-sa-phát

17 Giô-sa-phát, con trai A-sa, lên kế vị; vua làm cho vương quốc cường thịnh để đối phó với Y-sơ-ra-ên. 2Vua bố trí quân đội tại các thành kiên cố của Giu-đa, lập đồn trong xứ Giu-đa và trong các thành Ép-ra-im mà A-sa, vua cha, đã chiếm được. 3Đức Giê-hô-va ở cùng Giô-sa-phát vì vua đi theo đường lối mà trước kia Đa-vít, tổ phụ mình, đã đi, không tìm kiếm thần Ba-anh, 4nhưng tìm kiếm Đức Chúa Trời của tổ phụ mình, tuân giữ các điều răn của Ngài chứ không hành động như Y-sơ-ra-ên. 5Vì vậy, Đức Giê-hô-va khiến vương quốc vững chắc trong tay vua, toàn dân Giu-đa dâng lễ vật cho Giô-sa-phát nên vua được nhiều của cải và danh tiếng lừng lẫy. 6Vua vững lòng theo các đường lối của Đức Giê-hô-va, tiếp tục dẹp bỏ các nơi cao và những tượng thần A-sê-ra khỏi Giu-đa.
7Năm thứ ba đời trị vì của Giô-sa-phát, vua sai các quan chức mình là Bên-hai, Ô-ba-đia, Xa-cha-ri, Na-tha-na-ên và Mi-ca-gia đi dạy dỗ trong các thành xứ Giu-đa. 8Có mấy người Lê-vi đi với họ là Sê-ma-gia, Nê-tha-nia, Xê-ba-đia, A-sa-ên, Sê-mi-ra-mốt, Giô-na-than, A-đô-ni-gia, Tô-bi-gia và Tô-ba-đô-ni-gia, cũng có hai thầy tế lễ là Ê-li-sa-ma và Giô-ram cùng đi nữa. 9Họ đem theo sách luật pháp của Đức Giê-hô-va, đi khắp các thành xứ Giu-đa mà dạy dỗ dân chúng.
10Đức Giê-hô-va khiến các nước chung quanh Giu-đa kinh hãi, chẳng dám gây chiến với Giô-sa-phát. 11Người Phi-li-tin đem lễ vật và bạc triều cống Giô-sa-phát; người Ả-rập cũng dẫn đến cho vua các bầy súc vật gồm bảy nghìn bảy trăm con chiên đực và bảy nghìn bảy trăm con dê đực.
12Giô-sa-phát càng ngày càng cường thịnh. Vua xây cất những pháo đài và các thành có kho tàng trong xứ Giu-đa. 13Vua có nhiều nguồn dự trữ trong các thành Giu-đa. Còn tại Giê-ru-sa-lem, vua có những chiến sĩ dũng cảm. 14Danh sách những người ấy theo gia tộc của họ như sau: Trong bộ tộc Giu-đa, có những quan chỉ huy nghìn quân là Át-na, chỉ huy ba trăm nghìn dũng sĩ; 15kế tiếp có Giô-ha-nan chỉ huy hai trăm tám mươi nghìn dũng sĩ; 16rồi đến A-ma-sia, con trai của Xiếc-ri, là người tự nguyện phục vụ Đức Giê-hô-va, ông chỉ huy hai trăm nghìn dũng sĩ. 17Trong bộ tộc Bên-gia-min có Ê-li-a-đa là một dũng sĩ, chỉ huy hai trăm nghìn quân cầm cung và khiên; 18kế tiếp có Giê-hô-xa-bát chỉ huy một trăm tám mươi nghìn quân sẵn sàng ra trận. 19Đó là những người phục vụ vua, không kể những người mà vua đã bố trí trong các thành kiên cố khắp xứ Giu-đa.

Giô-sa-phát và A-háp liên minh tấn công dân A-ram

(I Vua 22:1-28)

18 Lúc bấy giờ, Giô-sa-phát rất giàu có và vinh quang; vua kết thông gia với A-háp. 2Vài năm sau, vua xuống thăm A-háp tại Sa-ma-ri. A-háp giết nhiều chiên bò thết đãi Giô-sa-phát và đoàn tùy tùng, rồi thuyết phục Giô-sa-phát tấn công Ra-mốt Ga-la-át. 3A-háp, vua Y-sơ-ra-ên, nói với Giô-sa-phát, vua Giu-đa, rằng: “Ngài có muốn cùng tôi đi đánh Ra-mốt Ga-la-át chăng?” Giô-sa-phát trả lời: “Tôi cũng như ngài, dân tôi cũng như dân ngài; chúng tôi sẽ cùng chiến đấu với ngài.”
4Giô-sa-phát lại nói với vua Y-sơ-ra-ên: “Nhưng trước hết, chúng ta hãy cầu hỏi Đức Giê-hô-va.” 5Vua Y-sơ-ra-ên triệu tập các nhà tiên tri, khoảng bốn trăm người, và hỏi họ: “Chúng ta nên đi đánh Ra-mốt Ga-la-át hay là nên ngưng lại?” Họ đáp: “Hãy đi! Đức Chúa Trời sẽ phó thành ấy vào tay bệ hạ.” 6Nhưng Giô-sa-phát nói tiếp: “Ở đây còn có nhà tiên tri nào khác của Đức Giê-hô-va để chúng ta nhờ người ấy cầu hỏi không?” 7Vua Y-sơ-ra-ên đáp với Giô-sa-phát: “Còn có một người tên là Mi-chê, con của Giêm-la, nhờ hắn chúng ta có thể cầu hỏi Đức Giê-hô-va. Nhưng tôi ghét hắn, vì hắn không bao giờ nói tiên tri lành về tôi, chỉ toàn là điều dữ.” Giô-sa-phát nói: “Xin vua đừng nói như thế!” 8Vua Y-sơ-ra-ên gọi một quan chức đến và bảo: “Hãy gọi Mi-chê, con của Giêm-la, đến đây ngay!” 9Vua Y-sơ-ra-ên và Giô-sa-phát, vua Giu-đa, mỗi người đều mặc triều phục, ngồi trên ngai mình ở sân đập lúa tại cửa thành Sa-ma-ri, còn tất cả các nhà tiên tri thì nói tiên tri trước mặt hai vua. 10Sê-đê-kia, con của Kê-na-na, làm các sừng bằng sắt, và nói: “Đức Giê-hô-va phán: ‘Với các sừng nầy, bệ hạ sẽ húc dân A-ram cho đến khi tiêu diệt chúng hoàn toàn.’” 11Tất cả các nhà tiên tri đều nói như thế: “Hãy đi đánh Ra-mốt Ga-la-át, bệ hạ sẽ thắng vì Đức Giê-hô-va sẽ phó thành ấy vào tay bệ hạ.”
12Trong lúc ấy, sứ giả đi mời Mi-chê nói với ông: “Nầy, các nhà tiên tri đều đồng thanh báo cho vua điều lành, vậy tôi xin ông cũng hãy lấy lời lành như họ mà báo cho vua.” 13Nhưng Mi-chê đáp: “Nguyện Đức Giê-hô-va hằng sống! Ta sẽ nói bất cứ điều gì Đức Chúa Trời ta truyền phán.”
14Khi Mi-chê đến, A-háp hỏi: “Nầy Mi-chê, chúng ta nên tiến đánh Ra-mốt Ga-la-át hay là nên ngưng lại?” Ông đáp: “Hãy đi, vua sẽ thắng và chúng sẽ bị phó vào tay hai vua.” 15Vua nói với ông: “Biết bao lần ta phải buộc ngươi thề là không nói với ta điều gì ngoài sự thật nhân danh Đức Giê-hô-va!” 16Mi-chê đáp: “Tôi thấy toàn dân Y-sơ-ra-ên tản lạc trên các núi như bầy chiên không có người chăn, và Đức Giê-hô-va phán: ‘Những người nầy không còn chủ nữa, ai nấy hãy trở về nhà mình bình an.’” 17Vua Y-sơ-ra-ên nói với Giô-sa-phát: “Tôi đã chẳng nói với ngài rằng người nầy không bao giờ nói tiên tri lành về tôi, chỉ toàn là điều dữ đó sao?”
18Mi-chê nói tiếp: “Vậy, hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va. Tôi thấy Đức Giê-hô-va ngự trên ngôi Ngài, còn toàn thể thiên binh đứng chầu bên phải và bên trái. 19Đức Giê-hô-va phán: ‘Ai sẽ dụ A-háp, vua Y-sơ-ra-ên, đi đánh Ra-mốt Ga-la-át để ngã chết tại đó?’ Rồi người nói cách nầy, kẻ nói cách khác. 20Bấy giờ, có một thần ra đứng trước mặt Đức Giê-hô-va mà thưa rằng: ‘Tôi sẽ đi dụ ông ấy.’ Đức Giê-hô-va phán hỏi: ‘Bằng cách nào?’ 21Thần đáp: ‘Tôi sẽ đi ra làm thần nói dối trong miệng các nhà tiên tri của ông ấy.’ Đức Giê-hô-va phán: ‘Phải, ngươi sẽ dụ nó được. Hãy đi làm như thế.’ 22Vậy, bây giờ xem kìa Đức Giê-hô-va đã đặt thần nói dối trong miệng các nhà tiên tri của vua, và Đức Giê-hô-va đã dự định giáng họa trên vua.”
23Sê-đê-kia, con của Kê-na-na, đến gần vả vào má của Mi-chê và nói: “Thần Đức Giê-hô-va từ nơi ta đã đi đường nào mà đến nói với ngươi?” 24Mi-chê đáp: “Kìa, trong ngày ngươi chạy từ phòng nầy qua phòng kia để lẩn trốn thì sẽ biết điều đó.” 25Vua Y-sơ-ra-ên truyền lệnh: “Hãy bắt Mi-chê dẫn đến quan cai trị thành là A-môn và hoàng tử Giô-ách. 26Hãy nói: ‘Vua truyền bỏ tù người nầy, lấy bánh và nước khổ nạn mà nuôi nó cho đến khi ta trở về bình an.’” 27Mi-chê nói: “Nếu vua trở về bình an thì hẳn Đức Giê-hô-va đã không dùng tôi mà phán.” Rồi ông nói: “Hỡi toàn dân, hãy nghe điều đó!”

Bình luận

Đôi mắt của Chúa

‘CHÚA tìm khắp đất để kiếm người hết lòng với Ngài. Ngài muốn khiến họ vững mạnh' (16:9, BPT).

Nhà tiên kiến Ha-na-i đến gặp A-sa, Vua của Giu-đa và nói với ông rằng ông đang gặp rắc rối vì đã không còn trông cậy hoàn toàn vào Chúa (c.7-9). ‘Vì mắt của Đức Giê-hô-va soi xét khắp thế gian để giúp sức cho người nào trọn lòng đối với Ngài’ (c.9).

Chúa nhìn thấy mọi việc bạn làm. Ngài đang tìm kiếm những người có 'lòng’ ‘trông cậy hoàn toàn’ với Ngài. ‘Mắt của Đức Giê-hô-va’ nhìn thấu lòng bạn. Bạn có đang sống hết lòng vì Ngài không?

A-sa, người đã làm rất tốt trong phần lớn cuộc đời mình, trong những năm cuối cùng, ‘trong cơn bệnh, vua không tìm kiếm Đức Giê-hô-va mà tìm kiếm các thầy thuốc’ (c.12). Không có gì sai khi nhận được sự giúp đỡ từ y tế. Ông không bị chỉ trích vì tìm kiếm sự giúp đỡ từ các bác sĩ. Ông bị chỉ trích vì không tìm kiếm sự giúp đỡ từ Chúa.

Con trai ông, Giô-sa-phát 'vững lòng theo các đường lối của Đức Giê-hô-va’ (17:6). Một lần nữa, ông đã có khởi đầu rất tốt. ‘Đức Giê-hô-va ở cùng Giô-sa-phát vì vua đi theo đường lối mà trước kia Đa-vít, tổ phụ mình, đã đi, không tìm kiếm thần Ba-anh, nhưng tìm kiếm Đức Chúa Trời của tổ phụ mình, tuân giữ các điều răn của Ngài... Vua vững lòng theo các đường lối của Đức Giê-hô-va, tiếp tục dẹp bỏ các nơi cao và những tượng thần A-sê-ra khỏi Giu-đa.’ (c.3–6).

Ông đã bị thử thách bởi việc 400 nhà tiên tri đều có 'thần nói dối' (18:21). Chỉ có Mi-chê, con trai Giêm-la, mới có can đảm nói lên sự thật trước quyền lực. Ma quỷ là kẻ lừa dối. Trong thời đại không thiếu những tiếng nói để lắng nghe, chúng ta cần sự phân biệt của Chúa để không bị đánh lừa nhưng để lắng nghe cẩn thận những người, giống như Mi-chê, nói: 'Nguyện Đức Giê-hô-va hằng sống! Ta sẽ nói bất cứ điều gì Đức Chúa Trời ta truyền phán' (c.13).

Cầu nguyện

Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì đôi mắt Chúa ‘soi xét khắp thế gian để giúp sức cho người nào trọn lòng' với Ngài (16:9). Xin hãy thêm sức cho con khi con cam kết phục vụ Ngài hết lòng.

Pippa chia sẻ

Trong II Sử ký 16:7 có nói,

‘Vì vua nương cậy vua A-ram mà không nương cậy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của vua...'

Ngay cả những nhà lãnh đạo tin kính cũng có thể trở nên tự nhờ cậy sức mình, hoặc dựa dẫm vào những điều sai trái, hoặc không đúng người. Dù khó khăn đến mấy, chúng ta vẫn cần sẵn sàng đón nhận sự sửa trị và luôn phụ thuộc vào Chúa.

reader

App

Tải xuống ứng dụng Kinh Thánh Trong Một Năm dành cho thiết bị iOS hoặc Android và đọc theo mỗi ngày.

reader

Email

Đăng ký ngay bây giờ để nhận Kinh thánh trong một năm trong hộp thư đến của bạn mỗi sáng. Bạn sẽ nhận được một email mỗi ngày.

reader

Website

Bắt đầu đọc sự tận tâm của ngày hôm nay ngay tại đây trên trang web BiOY.

Read now
reader

Book

Kinh thánh trong một năm bình luận có sẵn như là một cuốn sách.

Tham khảo

Trừ khi có quy định khác, các trích dẫn Kinh thánh lấy từ Kinh thánh, Phiên bản quốc tế mới được Anh hóa, Bản quyền © 1979, 1984, 2011 Biblica, trước đây là Hiệp hội Kinh thánh Quốc tế. Được sử dụng với sự cho phép của Nhà xuất bản Hodder & Stoughton, một công ty của Hachette Vương quốc Anh. Đã đăng ký Bản quyền. ‘NIV’ là nhãn hiệu đã đăng ký của Biblica. Số nhãn hiệu Vương quốc Anh 1448790.

Kinh thánh được đánh dấu (MSG) được lấy từ Bản dịch The Message. Bản quyền © 1993, 1994, 1995, 1996, 2000, 2001, 2002. Được sử dụng dưới sự cho phép của NavPress Publishing Group.

This website stores data such as cookies to enable necessary site functionality and analytics. Find out more